Hiển thị các bài đăng có nhãn Giới thiệu. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Giới thiệu. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Hai, 17 tháng 11, 2014

Cánh đồng Kỳ Diệu ở xứ Ngu Si

(Bài đăng đồng thời trên Blog Việt và Blogspot)

       Thưa quý vị và các bạn!
       Thời gian qua tôi bận thích nghi với môi trường mới nên không theo dõi các blog được thường xuyên. Có bạn sốt ruột sao chờ mãi chẳng thấy tôi đăng bài mới gì cả. Vấn đề không phải vì tôi không có gì để viết, mà là có quá nhiều cái muốn viết và đã viết được một phần rồi vẫn bỏ dở, vì chưa quyết định được bài nào cần hoàn thành và đăng lên trước. Trong tôi tràn ngập những ý tưởng, những cảm xúc xô nhau như sóng dồn.
       Một mặt thì tôi không cảm thấy phải vội vã, mặt khác thì những ý tưởng thôi thúc tôi, trong khi chúng không có gì rõ ràng cả. Những trải nghiệm với Blog Việt và Blogspot thời gian qua khiến tôi rất thú vị, nhưng tôi cần cái gì đó mới mẻ hơn. Tôi muốn một sự kết nối sâu rộng hơn dựa trên những gì mà chúng ta đã có với nhau, giúp chúng ta tích tụ và giải phóng năng lượng mạnh mẽ hơn nữa.
       Blog cá nhân của tôi là một blog thuần túy văn chương, nhưng mục đích của tôi lại không phải là văn chương. Tôi không sống với ước mộng viết ra một tác phẩm văn học vĩ đại. Tôi chỉ thích sống thoải mái thôi. Tôi đã tranh thủ mọi cơ hội để vứt bỏ đi những áp lực mà tôi cho rằng không thật sự cần thiết phải chịu đựng. Tôi rảnh rang và bận bịu với những mơ mộng.

Những ưu thế của comments Disqus

       Quý vị và các bạn sẽ dễ dàng có một tài khoản Disqus khi đăng comments tại trang này hay bất cứ trang mạng nào sử dụng Disqus. Disqus.com là một trang mạng độc lập hỗ trợ hiệu quả cho các commenter (người viết comment). Những người bình luận có thể dễ dàng theo dõi những phản hồi đến bình luận của mình, những người cùng bình luận ở một bài viết, những "còm thủ" mà mình muốn theo dõi các ý kiến bình luận của họ. Disqus sẽ cập nhật những thông tin này vào email của người sử dụng.

       Điều đặc biệt là các commenter có thể tự sửa lỗi trong comment của mình mà không phải nhờ chủ blog sửa giúp như ở Blog Tiếng Việt, còn chủ blog thì tuyệt đối không thể sửa chữa vào comment của khách. Chủ blog sử dụng Disqus cùng lắm chỉ có thể xóa comment của khách khỏi blog của mình, nhưng không thể xóa nội dung comment này ra khỏi tài khoản của họ, và tất cả những ai quan tâm đều có thể đọc thấy nội dung comment này lưu trong tài khoản của người bình luận, với đầy đủ thông tin về tên bài viết cùng tên trang được bình luận và ngày bình luận. Điều này có ý nghĩa lớn với nhiều trường hợp. Như bạn đọc Người Hà Nội ở Blog Tiếng Việt hay phạm lỗi khi gõ chữ nhưng lại muốn chăm chút cho từng comment của mình hoàn hảo hơn, thì trường hợp này sửa rất dễ dàng ở comment Disqus. Hay như blogger Phiêu Vân nổi tiếng với thủ đoạn biên tập lại comment trái ý của khách theo ý mình nhằm chiếm "thế thượng phong" trong một cuộc cãi vã, làm cho nhiều người đọc nản lòng không muốn trao đổi. Với trường hợp này thì Disqus bảo vệ cho các commenter một cách hoàn hảo.

Những điều kỳ diệu làm nên văn học

Tác giả: Nguyễn Thanh Sơn


       Nhiều người trong chúng ta còn nhớ câu chuyện về chú bé người gỗ Bu-ra-ti-no đã tìm ra bí ẩn của chiếc chìa khóa vàng như thế nào. Hẳn chúng ta còn nhớ, bếp lửa reo vui, nồi súp bốc khói trong ngôi nhà của bố Các-lô chỉ là bức vẽ treo trên tường an ủi ông trong những cơn đói triền miên. Và hẳn, chúng ta cũng biết, khi cái mũi dài nghịch ngợm của Bu-ra-ti-no xuyên thủng lớp vải mục của bức vẽ, chú đã tìm ra cánh cửa gỗ dẫn tới một điều kỳ diệu. Một điều kỳ diệu với ánh sáng xanh huyền ảo, âm nhạc  diệu kỳ và một cuộc sống mới.
       Các bạn có nhận thấy bức tranh vẽ nồi súp đặt trên lò sưởi  đó chính là văn học của chúng ta, và chúng ta, những độc giả, chính là vô vàn chú bé Bu-ra-ti-no ấy. Chúng ta trông đợi gì ở văn học? Hẳn không phải một bức tranh vải đã mục nát. Chúng ta đi tìm một cái gì quí giá hơn đằng sau những dòng chữ ngoằn nghèo trên những tranh giấy trắng. Chúng ta đi tìm cánh cửa gỗ sồi mà một nghệ nhân đã làm ra từ lâu lắm rồi.
       Bất cứ một tác phẩm văn học nào - nếu không muốn chỉ trở thành bức tranh lừa mị lúc đói lòng - phải chứa trong nó cánh cửa dẫn tới một điều kỳ diệu.