Hiển thị các bài đăng có nhãn Văn hóa. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Văn hóa. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Hai, 17 tháng 11, 2014

Câu chuyện về chữ “ngu” trên Blog Việt và các diễn đàn liên quan

      Gần đây dư luận trên mạng sốt lên với những bài viết về tính xấu của người Việt Nam, những bài viết này được sự đồng tình ủng hộ của nhiều người, bị sự chỉ trích của không ít người. Với những bài viết ở các trang xa xa và các tác giả ở xa xa thì cư dân Blog Việt không quan tâm bàn luận nhiều, nhưng nếu bài viết được dẫn về Blog Việt hoặc có tác giả là blogger của Blog Việt thì tình hình rất khác.

       Khởi đầu câu chuyện là việc blogger Tyler, một vị bác sĩ đang sống và làm việc ở bang Ohio nước Mỹ, đăng lại trên trang của mình bài viết "Củng cố chế độ dân chủ" của tác giả Ngô Nhân Dụng. Bài viết này đăng trên trang Người Việt vào ngày 04-11, được blogger Tyler đăng lại trên blog cá nhân của mình vào ngày 05-11-2014. Blogger Sáu Miệt Vườn đã vào trang của blogger Tyler và có comment được blogger Phiêu Vân chụp ảnh lại như sau:

Cánh đồng Kỳ Diệu ở xứ Ngu Si

(Bài đăng đồng thời trên Blog Việt và Blogspot)

       Thưa quý vị và các bạn!
       Thời gian qua tôi bận thích nghi với môi trường mới nên không theo dõi các blog được thường xuyên. Có bạn sốt ruột sao chờ mãi chẳng thấy tôi đăng bài mới gì cả. Vấn đề không phải vì tôi không có gì để viết, mà là có quá nhiều cái muốn viết và đã viết được một phần rồi vẫn bỏ dở, vì chưa quyết định được bài nào cần hoàn thành và đăng lên trước. Trong tôi tràn ngập những ý tưởng, những cảm xúc xô nhau như sóng dồn.
       Một mặt thì tôi không cảm thấy phải vội vã, mặt khác thì những ý tưởng thôi thúc tôi, trong khi chúng không có gì rõ ràng cả. Những trải nghiệm với Blog Việt và Blogspot thời gian qua khiến tôi rất thú vị, nhưng tôi cần cái gì đó mới mẻ hơn. Tôi muốn một sự kết nối sâu rộng hơn dựa trên những gì mà chúng ta đã có với nhau, giúp chúng ta tích tụ và giải phóng năng lượng mạnh mẽ hơn nữa.
       Blog cá nhân của tôi là một blog thuần túy văn chương, nhưng mục đích của tôi lại không phải là văn chương. Tôi không sống với ước mộng viết ra một tác phẩm văn học vĩ đại. Tôi chỉ thích sống thoải mái thôi. Tôi đã tranh thủ mọi cơ hội để vứt bỏ đi những áp lực mà tôi cho rằng không thật sự cần thiết phải chịu đựng. Tôi rảnh rang và bận bịu với những mơ mộng.