Hiển thị các bài đăng có nhãn Tản văn. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Tản văn. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Hai, 22 tháng 12, 2014

Đêm Noel không thể nào quên

LTS: Bài này đã được đăng trên trang Web 'Thi nhân Việt Nam đương đại', LB chép lại cho các bạn đọc cho vui. Chúc Giáng sinh vui vẻ.
---------
No-el này anh đến với em
Một chút vần thơ, chút ngọt mềm
Nhạc tình vần vũ bao tình cảm
Chỉ có mình ta trong bóng đêm




Chắc có bạn đọc sẽ ngạc nhiên là vì sao hôm qua hắn nói Phật thì hôm nay hắn nói Chúa. Bạn ạ, ngay trong entry đầu tiên hắn đã nói đến Chúa và Phật rồi đó. Đối với hắn, vấn đề là ở tư tưởng chứ không phải thiên về tôn giáo nào hay trường phái/chủ nghĩa nào. Tư tưởng con người không nên hạn chế trong bất cứ phạm vi nào, thật là giới hạn nếu bạn bắt đầu câu chuyện với một người bạn bằng cách hỏi ‘bạn theo đạo gì?’

Thứ Bảy, 13 tháng 12, 2014

Tính xấu của người Việt

LTS: Bài này tôi viết hết 5 lần, trong 1 tháng (từ ngày 12/11 đến 12/12/2014), dĩ nhiên, do 'cảm hứng' nhiều lần, nên cấu trúc của các bài viết (phần 1-5) không hoàn toàn giống nhau, nhưng điều quan trọng là những bài viết này được ghi nhận từ các chuyến đi xuyên Việt của tôi - với cả ngàn tư liệu 'sống', và điều quan trọng nhất trong các bài viết là các triết lý/suy nghiệm đa chiều (rồi tiến về... không chiều, hihi...), chứ không phải là các suy nghĩ cá nhân có liên quan đến chính trị hay tôn giáo... Trân trọng.
-------- 
Bái Đính chiều nay sương tới trời
Lữ khách u buồn, núi chơi vơi
Hãy cho ta với tâm hồn thoáng
Lỡ chốn trần gian, nặng thói đời


PHẦN 1
Thư gửi anh bạn già


Trong các bài trước, tôi đã viết tiêu đề này kèm theo chữ ‘hihi’… và nói là ‘để làm lành!’, nhưng tại sao tôi phải viết vậy, viết là viết. Tôi không nhất thiết phải nói là trong quá khứ người ta không dám viết về tính xấu của người Việt, mà ngay trong tuần này, tôi thấy... 99% số người trong bàn nhậu đều chém gió ôm sồm là người Việt xấu chỗ này, xấu chỗ kia (trừ mình!), nhưng chả có ai (dám) viết ra; và 99% trong số các entry cũng không đề cập đến việc này (trừ blog saumietvuon... mà tôi sẽ tham khảo dưới đây), có lẽ vì họ không quan tâm, ngại bị ném đá, nhưng nếu có thì họ cũng chỉ nói… sơ sơ thôi!
Tóm lại, bài này tôi sẽ nói, bằng cách ghi nhận một số ý từ bài 'Rửa sạch quá khứ' (NGLB), 'Tự trào dân tộc' (saumietvuon), 'Việt Nam - Nhà giàu và những đứa con chưa ngoan' (Thanh Niên online), và từ khẩu hiệu dân quyền: 'khai dân khí, chấn dân trí, hậu dân sinh' (Phan Chu Trinh), trong đó, tôi sẽ đưa ra các ví dụ điển hình và ấn tượng nhất (đối với tôi), đặc biệt là khái niệm 'dân khí' và 'hào khí Đông A'...

Thứ Sáu, 21 tháng 11, 2014

Tâm sự của ‘chú ve’ về kiếp người

Lối xưa tôi bước trên đường
Rừng thông xanh ngát vấn vương khách nhìn
Hồ xanh tỏa mát đêm đêm
Dáng xưa còn đó, người quên sao đành!
Lối nay tôi ngắm cây rừng
Cây im im bóng tôi ngần ngại tôi
Ve kêu hè đến đây rồi
Tiếng ve rụng xuống kêu sầu giữa khuya.
Chú ve cũng không thể hiểu là tại sao mình đang lang thang phiêu bạt trong một cái thế giới trùng trùng duyên khởi, bỗng nhiên lại ‘đầu thai’ xuyên qua cái cánh cửa hay cái giếng trời của một cái ‘địa ngục trần gian’ nọ.
*
Ban đầu chú vùng vẫy và thét lên từng tràng dài ‘rét rét rét ’ như tiếng kêu ‘oa oa oa’ của một chú bé của loài người đang chào đời vậy. Ông chủ đang ở trong nhà, nghe thấy và biết là chú đang gặp ‘nạn’ - nơi chú lạc vào vốn không phải là một cái thế giới tự do mà loài ve hằng sống một cách tự nhiên, nhưng ‘thượng đế’ của chú không thể ‘cứu’ và trả lại tự do cho chú, vì chú quá nhỏ bé và nằm ở một xó xỉnh nào đó mà tầm mắt của ông không thể nào với tới được!

Thứ Tư, 19 tháng 11, 2014

Tối nay tôi ngắm sao trời

Mỗi tuần, vào cuối buổi chiều, tôi thường ra rẫy.
Tôi ra rẫy cả… ngàn lần, thế mà hôm nay mới phát hiện ra cây vú sữa nằm núp núp cạnh hàng điều, tôi rất ngạc nhiên:
-Ủa, vườn của mình sao mà mình không biết nhỉ!,
cái vườn này đã trồng cây ăn quả được 10 năm rồi, nhưng những người nông dân ở đó cũng mới phát hiện ra cây vú sữa này cách đây mấy ngày thôi! Trái vú sữa to, có vỏ màu sáng, rất ít trái bị sâu và rất ngọt.
Vốn là ‘con sâu ổi’ (người chuyên ăn ổi) từ nhỏ, tôi trèo lên tuốt ngọn cây, và tôi cũng… khôn khi bu lên phần thân cây ngược về phía chiều gió để giữ thăng bằng cho cây và khỏi làm cây bị gãy, té chết! Kết quả là tôi có được một niềm vui khi được mấy người nông dân khen là:
-Trèo cây giỏi,
và được một nụ cười rạng rỡ của bà chị dâu khi tôi tặng cho chị một bịch vú sữa rõ to, hihi…